Thành nghĩ nát óc cũng không thể tìm ra nguyên do Tuyết ngoại tình với gã xe ôm kia. Có phải cô lên cơn động kinh hay phát bệnh tâm thần rồi không? Uất hận và căm tức, Thành liền triệu tập một cuộc họp gia đình. Anh ta cũng chưa chắc chắn về việc li dị hay không, nhưng để thông báo với tất cả mọi người 2 bên nội ngoại tội trạng của Tuyết là điều không thể không làm. Cục nghẹn này anh ta chẳng thể cứ thế âm thầm mà nuốt được!
Bố mẹ Tuyết vì con gái mắc tội mà không dám ngẩng mặt nhìn thẳng vào thông gia. Mẹ cô rơi nước mắt nói với con gái: “Con ơi, sao con lại dại dột thế? Chồng tốt con ngoan không muốn, con còn muốn gì nữa hả? Mau xin lỗi chồng con, nhận lỗi với bố mẹ chồng, xin một cơ hội làm lại đi con!”. Thấy Tuyết chỉ im lặng không nói gì, bố cô gằn giọng: “Thằng ranh kia nó cho mày ăn bùa mê thuốc lú gì hả? Người như thằng Thành không muốn lại muốn cái thằng khố rách áo ôm kia?”. Tuyết vẫn mím môi, cúi đầu không đáp.
Thành cũng ngứa mắt thái độ của Tuyết từ hôm qua, sau khi anh ta biết sự việc tới giờ. Rõ là cô phạm lỗi tày đình nhưng không hề tỏ ra ăn năn hối cả, một lời xin lỗi cũng chẳng có, cứ như thể anh ta đang vu oan cho cô vậy. Anh ta gầm lên: “Giờ phút này mà cô vẫn định ngậm chặt miệng không nói gì hả? Nếu cô không nói thì chúng ta chỉ còn nước li hôn thôi!”.
Tuyết đau khổ nhìn bố mẹ, rồi chậm rãi nói: “Bố mẹ, con xin lỗi, nhưng con nghĩ mình không cần một người chồng như anh ta nữa. Mọi người chỉ nhìn thấy cái bên ngoài mà không rõ nội tình bên trong. Con cần gì một người chồng cả năm chẳng đưa cho vợ được mấy đồng để chi tiêu sinh hoạt và nuôi con, tiền lương anh ta đổ vào sắm sửa cho bản thân sáng bóng và giao lưu bạn bè hết. Con cần gì người chồng đẹp trai quảng giao, lắm bạn lắm bè, chị gái kết nghĩa em gái nuôi hàng đàn, thời gian anh ta quan tâm đến bạn nọ, giúp đỡ em xã hội kia đã đủ bận lắm rồi, đâu có lúc nào nhớ đến mình còn có vợ có con! Con có chồng mà khác gì mẹ đơn chứ!”. Nói đến câu cuối, Tuyết bật khóc nức nở.
Tuyết lại nhớ đến anh chàng xe ôm đầu ngõ. Anh chàng đã có một đời vợ, nhưng chị ấy chẳng may bị tai nạn giao thông mà mất sớm khi chưa kịp có con chung, thấy Tuyết và con gái lúc nào cũng lủi thủi với nhau thì thường hay quan tâm, hỏi han, nhiều lúc còn đón con ở nhà trẻ giúp cô khi cô bận chưa về được. Con gái cô quý anh chàng ấy lắm, cô cũng dần thân thiết và cảm mến anh chàng ấy lúc nào không hay. Một người đàn ông bình thường nhưng sống tình cảm, ấm áp, lạc quan yêu đời và luôn nỗ lực làm việc bằng sức lao động của mình. Làm nghề xe ôm thì sao, đen đen gầy gầy thì sao, miễn là cô thấy hạnh phúc khi ở bên. Còn Thành, bóng bẩy đấy, nghe cũng oách lắm, nhưng ích kỉ, vô tâm, và chẳng có tí trách nhiệm nào với vợ con, bảo cô sao phải thiết tha?
ConversionConversion EmoticonEmoticon