|
Tên chàng: Hasegawa Shinnosuke Tuổi: 26 tuổi Nghề nghiệp: Nhân viên Công ty Bất động sản tại Osaka Tên nàng: Phương Thúy (Tên Nhật là Hasegawa Yui) Tuổi: 31 Nghề nghiệp: Phiên dịch |
“Mình và anh làm cùng công ty, cùng bộ phận và ngồi đối lưng với nhau. Anh có nói khi vào công ty thì đã để ý tới mình bởi mình đẹp, nhìn đúng người Nhật nhưng có tên người nước ngoài. Còn mình cũng để ý anh bởi đúng tuýp người mình thích từ ngoại hình tới phong cách làm việc. Mình hơn tuổi nên ban đầu nghĩ chắc không thể nào, nhưng qua mấy lần được nhóm anh rủ đi chơi, cảm giác người muốn rủ chính là anh nên mình chủ động kết bạn với anh trên Line trước vì chờ mãi không thấy anh kết bạn. Anh bảo cực kỳ vui mừng khì có liên lạc từ mình, hôm đó là lần đầu tiên hai đứa nhắn tin từ trưa cho tới tận tối”, Thúy kể.
Tới một hôm, hai người đi dạo công viên, Thúy bỗng thấy Shinnosuke ngập ngừng mãi rồi cất tiếng hỏi một câu khiến cô khá bất ngờ: Người Việt Nam có tỏ tình như người Nhật không hay cứ thích nhau rồi thành người yêu giống người Mỹ? Từ trước đến nay, Thúy rất muốn có một màn tỏ tình chân thành từ người đàn ông mình yêu thương, ví dụ như vào một dịp nào đó, người yêu sẽ ngỏ lời với cô rằng hãy làm bạn gái anh nhé và cô sẽ bẽn lẽn gật đầu, kể từ phút đó mới chính thức bắt đầu tình yêu. Vì vậy mà nghe xong thắc mắc của Shinnosuke, Thúy vô cùng hồi hộp và trả lời ngay rằng: Em thích như người Nhật! Shinnosuke đáp: Vậy cuối tuần này hẹn em ở tòa tháp cao nhất nước Nhật nhé! Vậy là đúng ngày giờ đã hẹn, Shinnosuke đã thực hiện lời hứa của mình với một lời tỏ tình không thể dễ thương hơn khiến cô bạn gái chỉ biết lâng lâng trong hạnh phúc.
“Đàn ông Nhật ít có kiểu ngày nào cũng nói: Anh nhớ em lắm, hay: Không gặp em anh không chịu nổi… nhất là với lứa tuổi đi làm rồi lại càng hiếm. Nhưng họ luôn thẳng thắn là: Anh muốn gặp em hay: Cuối tuần đi chơi đâu với nhau nhé! Biết anh ấy đi làm về muộn và hay đi ăn hàng, hay mua cơm hộp về nhà ăn, mình thường rủ anh tới nhà mình ăn cơm chung, mỗi lần tới thì đều mang món gì đó tới như là góp chung hay là cảm ơn mình đã nấu cơm. Anh hay để ý, quan tâm mình thích gì và thi thoảng mang những thứ anh thích để chia sẻ với mình. Người Nhật hay giữ ý, ngại ngùng và từ trước tới giờ mình cũng hay cư xử như vậy nhưng với anh, mình thấy tự nhiên làm anh cũng thấy thoải mái”, Thúy tâm sự.
Yêu một chàng trai Nhật, dường như với Thúy đó là cả một chuỗi những ngày sống trong yêu thương và quan tâm. Shinnosuke không gây ấn tượng bởi những màn “đốn tim” hoành tráng nhưng bù lại, anh luôn khiến bạn gái cảm nhận được tình yêu chân thành của mình theo cách tinh tế nhất. Thúy thường gọi Shinnosuke là “một người yêu lý tưởng hơn cả trong mơ”.
“Buổi sáng, lúc đợi tàu, nhắn tin cho mình. Buổi trưa, lúc ăn cơm, nhắn tin Otsukaresama, Bây giờ anh ăn cơm em nấu đây. Tối làm xong việc cũng nhắn tin, anh mới xong việc, bây giờ anh đi tới chỗ em. Trước khi tới nhà, luôn hỏi: Có cần mua gì không, tiện đường anh mua? Đi chơi toàn mang túi cho mình hoặc mang những đồ nặng. Đi tàu rung rung là chìa tay cho mình bám khỏi ngã. Bữa nào ăn xong cũng chịu trách nhiệm rửa bát, dọn bếp. Thi thoảng giúp phơi đồ, gấp đồ, hút bụi”, cô gái Việt say sưa với những câu chuyện nhỏ về người yêu.
ConversionConversion EmoticonEmoticon