Trong hội bạn đại học của chị, có cái Trang rất hút các gã trai. Da trắng hồng, môi chúm chím, mắt ngây thơ và một đôi chân dài miên man là những vũ khí rất lợi hại của Trang.Hồi còn đi học, Trang thường được điểm cao nhờ mối quan hệ tốt với các thầy giáo, ngày lễ tết đều có rất nhiều quà từ các fan hâm mộ. Trang chẳng bao giờ cảm thấy khó khăn trong việc tìm một chàng trai để hẹn hò. Không bù cho chị, nhan sắc bình thường, thành tích học tập tàm tạm, không có gì nổi bật nên trong cả bốn năm đại học đều cô đơn.
Thời gian gần đây, cô bạn hồi đại học của chị là Trang từ Sài Gòn chuyển ra Hà Nội làm việc, có hay ghé nhà chị chơi. Nhìn vẻ mơn mởn, ngời ngời của gái chưa chồng, chị đôi lúc cũng giật mình. Nhưng chị tin chồng mình là người hiền lành, chung thủy, tin bạn là người đứng đắn, nên lâu dần cũng bình thường như không trong những cuộc gặp cả ba người.
Thậm chí chị còn thấy vui khi chồng chị và Trang khá là cởi mở trò chuyện với nhau, không câu nệ hình thức gì nhiều.Con cái chưa có, nên chị khá thoải mái về thời gian. Chị hẹn Trang cùng đi shopping cuối tuần, rồi cùng rủ thêm mấy đứa bạn hồi đại học đến nhà ăn uống, tụ tập ôn lại chuyện xưa. Có nhiều hôm không muốn về phòng trọ cô đơn một mình, Trang ngỏ lời ở lại nhà chị, ngủ ở phòng trống bên cạnh. Chị cũng vui vẻ nhận lời.
Ảnh minh họa
Sáng ra khi Trang không có xe máy đi làm, mà lại cùng đường với chồng chị, chị còn vô tư nhờ chồng đèo bạn mình đến chỗ làm. Chị tốt với Trang đến độ, khiến cô bạn cảm kích: “May mà vẫn có bà ở Hà Nội, tôi cảm giác như là nhà của mình ở đây vậy. Cứ muốn ở đây mãi thôi”. Chị cười hiền nhìn Trang: “Mãi là mãi thế nào được, bà cũng phải tính đến chuyện lấy chồng đi chứ! Kiếm một ông hiền lành cỡ như chồng tôi là được, bà nha!”.
Trang nhìn chị cười xòa cho qua, trong đầu ẩn chứa suy nghĩ gì thì khó mà ai có thể lường được.Nhà ngoại hôm ấy có việc đột xuất, chị được bố mẹ triệu tập về quê để lo liệu công việc, vì chị là con gái đầu. Tiễn chị ra bến xe, chồng chị còn dặn dò cẩn thận: “Em về sắp xếp cho ổn thỏa. Có việc gì cần thì cứ gọi cho anh nhé!”. Chị cảm động, không quên giục chồng về ngủ sớm, còn chị một mình đợi thêm khoảng ba mươi phút nữa mới có chuyến xe đến.
Chồng chị về trước rồi, chị mới sực nhớ ra là mình quên không mang theo hộp nhân sâm mà chị nhờ bạn mua từ Hàn Quốc về cho các cụ. Gọi cho chồng thì cũng tội anh phải vòng đi vòng lại.Nên chị tự mình bắt xe ôm, gấp gáp chạy về nhà để lấy. Về đến nơi, cửa nhà mở nhưng cửa phòng anh chị lại đóng kín. Chị tưởng anh về nhà đóng cửa để ngủ rồi, nên đi nhẹ nhàng lại gần. Thì nghe tiếng thầm thì từ phía trong: “Cô ấy đi rồi, anh bây giờ là thuộc về em hoàn toàn nhé! Em thật là tuyệt vời đấy! Anh yêu em muốn chết đi thôi!”. Chị chết lặng, đánh rơi túi hành lý xuống đất. Nghe tiếng động, đôi nam nữ phía trong giật mình hỏi gấp: “Ai đấy?”, rồi chồng chị chạy lại hé cửa ngó ra ngoài.
Chưa kịp hoàn hồn, chị lại còn như bị trời giáng khi nghe Trang nói thêm: “Tha lỗi cho tôi! Nhưng tôi và anh ấy thật lòng yêu nhau. Liệu bà có thể tác hợp cho chúng tôi được không?”. Trơ trẽn thật đấy, chị mỉa mai. Rồi chị dành cho cả hai con người ấy một ánh mắt khinh bỉ tột cùng.
Chị cười chua xót, nghĩ lại mới thấy, việc thân thiết với Trang, tạo điều kiện cho Trang ở cạnh một người chồng dễ lung lay như chồng chị, chẳng khác nào việc treo mỡ trước miệng mèo. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại là người đâu phải cứ có cám dỗ là lao vào. Coi như cô đã "gói" chồng tặng bạn đi. Đối với bạn chồng cô là một món quà, nhưng với cô thì đó là món nợ đời rồi.
ConversionConversion EmoticonEmoticon