Cùng sinh năm 1991, đôi vợ chồng trẻ Đào Phương Thanh – Trần Đình Hoạt cũng từng phải trải qua nhiều sóng gió, chông gai để có thể ở bên nhau, cùng vun đắp gia đình hạnh phúc. Hoạt quê ở Thái Bình, Thanh ở Quảng Ninh, hai vợ chồng trẻ đã lựa chọn sống ở quê vợ kể từ sau đám cưới được tổ chức hơn 1 năm trước. Cho đến nay, Thanh – Hoạt đã có một cô con gái xinh xắn và đáng yêu.
“Chồng là người chịu nhiều thiệt thòi vì mình, thành ra mình cũng chăm viết tâm thư nịnh chồng lắm. Người ta hay gọi là “cái miệng đỡ cái thân” ấy. Mình còn nhớ có một đêm nằm mà cứ nghĩ đến chồng lại thấy thương vì lúc chồng nghỉ việc, nhiều người nói ra vào lắm. Người làm cùng còn nói nếu bỏ việc về thì sẽ bị vợ khinh suốt ngày rồi mang tiếng là bám váy vợ. Bố mẹ chồng mình còn phải giấu hàng xóm và họ hàng dưới quê vì ở quê người ta hay điều tiếng mà tư tưởng lại khác, ngay cả bố mẹ hai bên gia đình có khi cũng không hiểu cặn kẽ được”, Thanh bộc bạch.
Nói rồi, cô gái 9X yêu chồng kể: “Ngày mình sinh con, đẻ non mà mình lại yếu quá. Nhà lúc ấy neo người, bố mẹ chồng ở quê xa mà lại già yếu, bố mẹ đẻ ở gần nhưng bận làm ăn không chăm cháu, chăm con được, thành ra sau khi mình sinh con 1 tuần là chồng quyết định dứt khoát là nghỉ, không cần hỏi ý kiến ai”.
Chia sẻ về quyết định nghỉ việc của Hoạt, cặp đôi 9X tâm sự: bản thân Thanh cũng tốt nghiệp ĐH ngành tài chính ngân hàng nhưng hiện đang mở một cơ sở thẩm mỹ nhỏ, chấp nhận làm trái nghề để kiếm sống vì hai vợ chồng ở Quảng Ninh với mức chi tiêu khá đắt đỏ, có khi lương tháng 10 triệu chỉ đủ cầm cự. Nghĩ vậy nên cả hai đều thống nhất làm ngoài tuy vất vả và bấp bênh hơn nhưng tiền kiếm được cũng nhiều hơn. “Ngày đó, em bé còn phát hiện bị u máu, tuy không nguy hiểm nhưng mình được biết bác hàng xóm có con cũng bị như vậy, chạy chữa phải mất mấy chục triệu. Thành ra, hai vợ chồng lo lắng nhiều, chồng càng quyết tâm nghỉ việc để có thêm thời gian trông con”, Phương Thanh kể.
|
Bức tâm thư gửi chồng gây sốt cộng đồng mạng của Phương Thanh: Cuộc đời tôi - tôi nợ người đàn ông này rất nhiều. Nửa đêm rồi mà nghĩ thương chồng không ngủ được. Vì tôi mà anh đã chịu thiệt thòi đủ đường, hi sinh tất cả vì tôi và con. Sáng nay anh kể gặp lại mấy chị nhân viên cũ. Các chị ấy cứ ngạc nhiên sao giờ lại đi bán bánh mỳ. Rồi chồng cũng kể đi đá bóng với các anh công ty ngày xưa. Các anh cứ trêu giờ chỉ ở nhà bế con thôi à, không làm gì à. Lúc ấy chỉ cười bảo ở nhà bế con vợ trả tháng chục triệu, đi làm làm gì. Hỏi anh có ngại không, anh hơi lặng người. Giờ nhớ lại những lời anh tâm sự tôi vẫn ứa nước mắt. Anh bảo: “Anh mới đầu cũng ngại. Nhưng anh nghĩ rồi. Trước dù làm sếp nhưng vẫn chỉ là làm thuê. Lương hơn chục triệu vẫn đói. Giờ cứ cái gì ra tiền cho vợ con anh là anh làm. Làm cu li cũng được”. Anh tự xin nghỉ việc ở một công ty lớn, việc tốt, lương cao. Bố mẹ hai bên đều trách mắng, người thân bạn bè đồng nghiệp dị nghị. Người thì không hiểu lý do là gì. Người thì bảo chắc do thế này thế kia. Nhưng lý do thì rất đơn giản mà có lẽ nhiều người không nghĩ nó lại đơn giản đến thế - Chồng tôi nghỉ ở nhà chăm vợ đẻ. Ừ thì cũng chỉ là "xếp xó". Nhưng có mấy thằng đàn ông dẹp bỏ được sĩ diện để ở nhà ngày ngày thay bỉm rửa đít cho con hộ vợ. Thậm chí những ngày đầu sinh xong tôi phải đóng bỉm, vết khâu đau không ngồi thẳng, không đứng dậy đi lại được cũng là chồng thay rửa hàng ngày cho. Những việc cỏn con có thể kể cả ngày không hết. Điều tôi trân trọng là anh vì tôi nhiều như thế, không có anh tôi chắc chẳng làm được gì nên hồn; nhưng anh luôn dành tiếng thơm cho tôi, dồn hết lời khen cho tôi, chỉ khiêm tốn là người đứng sau. Tôi đã gặp nhiều loại đàn ông rồi. Hay gặp nhất là những ông sĩ bọ, lúc nào cũng đàn ông là phải làm việc lớn, việc nhỏ là của đàn bà, lúc nào cũng vỗ ngực ta đây là trụ cột gia đình. Vậy mà nhìn vào người phụ nữ của anh ta thấy chị cứ phải vất vả xoay xở cả kinh tế lẫn việc nhà cửa đến xơ xác héo hon. Anh thì cứ rảnh rang 8 tiếng nhà nước rồi về nhởn nhơ nhậu nhẹt tán phét. Người đàn ông như thế, mới là loại tầm gửi sống bám vào vợ. Chồng tôi không phải là người đàn ông hoàn hảo. Tôi cũng không kể ra và so sánh để nói chồng tôi là mẫu người đàn ông mà các ông chồng khác phải noi theo. Chồng tôi cũng có ty tỷ tật xấu. Nhưng đơn giản tôi hạnh phúc vì anh ấy, trân trọng những gì anh ấy dành cho tôi và biết rằng không người đàn ông nào có thể thay thế anh ấy được. Người đàn ông không cần quá vĩ đại. Đơn giản chỉ cần làm cho người phụ nữ của anh ấy hạnh phúc, và chỉ muốn mang lại hạnh phúc cho một người con gái. Thế là đủ rồi! Nhà em vì bất đắc dĩ chồng mới ở nhà với vợ. Đẻ xong vợ được có 38 kg yếu ớt xác xơ, con em đẻ non hơn tháng, bố mẹ thì người bận rộn người ở xa, giao phó vợ con cho người lạ thì không yên tâm nên không dám thuê ôsin. Dù hai vợ chồng cùng nghỉ nhưng vẫn có nguồn thu nhập thụ động để lo liệu cuộc sống. Chứ chị nào cũng thích chồng ở nhà chăm vợ đẻ thì chết. Chỉ là vì vợ mà bị những người không hiểu chuyện chê cười nên thấy thương chồng thôi ạ. Chứ chồng em cũng không khổ lắm. Anh còn hi sinh nhiều cái khác từ lúc yêu đến giờ nên em mới nói. Chứ có mỗi chuyện này thì em đã không trân trọng nhiều như thế. Nên các chị đừng bảo em kể lể khoe mẽ ạ. Thanh Chip |
ConversionConversion EmoticonEmoticon