Gia đình anh chị là hình mẫu gia đình lí tưởng của khu phố mà họ đang sinh sống. Dù không thuộc hàng giàu có nhưng anh chị cũng không đến nỗi chật vật. Anh là Hiệu phó của một trường tiểu học còn chị là giáo viên dạy Lý của một trường trung học cơ sở trên địa bàn. Hai đứa con có nếp, có tẻ đứa nào cũng chăm ngoan, học giỏi. Vốn là gia đình gia giáo, có gì khúc mắc anh chị đều đóng cửa bảo nhau, chứ chưa một lần hàng xóm láng giềng thấy họ to tiếng với nhau. Cuộc sống anh chị cứ hạnh phúc bình lặng trôi theo thời gian cho đến một ngày khi cái tuổi tứ tuần gần chạm ngõ, vô tình chị phát hiện sợi tóc dài trên cổ áo của anh.
Ảnh minh họa
Phút chốc chị bỗng khựng lại, những lúc như thế chị lại chẳng nghĩ được nhiều, đầu óc chị hỗn độn như một mớ bòng bong. Hàng loạt câu hỏi cứ bủa vây quẩn quanh trong đầu chị: Sợi tóc đó chắc chắn không phải của mình, tóc mình ngắn cơ mà, vậy đó là tóc của ai mới được cơ chứ? Phải chăng anh ấy có quan hệ ngoài luồng với một cô gái khác? Hay đó chỉ là sự đùa giỡn ác ý của đồng nghiệp anh? Không thể anh là hiệu phó cơ mà, anh làm việc trong môi trường giáo dục chắc hẳn chẳng có ai lại dám đùa giỡn một cách quá trớn như thế đâu?...
Thoáng thấy gương mặt thất thần của chị, nghi ngờ có điều gì đó chẳng lành, anh vội hỏi: “Em hôm nay sao thế, nhà có chuyện gì à, nói anh nghe?”. Chị giật mình chột dạ nghĩ bây giờ chưa phải là lúc làm bù lu bù loa mọi thứ mà phải tìm hiểu rõ nguồn cơn, không lại đổ oan cho chồng, gia đình mất hòa khí, ảnh hưởng đến con cái. Chị bao giờ cũng thế điềm tĩnh và chu toàn, biết nghĩ trước nghĩ sau. Chị cười nhỏ nhẹ đáp: “Không có gì đâu anh, chỉ là em đang nghĩ đến phương án đối phó với cậu học sinh cá biệt trong lớp, mà nghĩ hoài chẳng ra”.Anh tưởng thật ung dung bước vào nhà như chưa hề có chuyện gì xảy ra.
Tối hôm ấy, khi đi ngủ chị chủ động gợi ý anh "chuyện ấy" nhưng anh từ chối với lí dó: “Công việc căng thẳng quá, anh mệt, để hôm khác nhé!”. Chị hụt hẫng, ý nghĩ chồng ngoại tình lại lớn dần trong đầu chị. Chị giận lắm, chị muốn “bắt tận tay, day tận cổ” chứ không thể ngồi đó mà đoán già đoán non. Nghĩ thì nghĩ thế nhưng lòng chị lại mong những gì mình đang nghĩ không phải là sự thật.
Quả nhiên sau hai tiếng kiên nhẫn chờ đợi thì chồng chị và ả đàn bà ấy cũng bước ra. Thoáng trông thấy chị, anh mặt mày xanh tái miệng lẩm bẩm: “Sao...Sao em lại ở đây?”. “Anh về nhà rồi chúng ta nói chuyện”, chị nghiêm túc đề nghị. Cuộc nói chuyện không mong muốn cũng diễn ra, anh chẳng hề chối bay chối biến mà khai nhận tất cả khiến trái tim chị nát tan thành từng mảnh vụn vỡ. Thì ra ả là giáo viên cùng trường với anh, anh và ả đã lén lút qua lại với nhau bấy lâu nay mà chị không hề biết. Anh đúng là giỏi “ăn vụng” và cũng rất khéo “chùi mép”, họ thường hẹn nhau vào giữa buổi khi anh đang rảnh còn ả không có giờ dạy như thế sẽ rất khó bị người khác bắt gặp. Vậy mà về nhà, anh vẫn tỏ ra là người chồng , người cha rất mẫu mực.
Mọi sự đã rõ mười mươi chị không muốn đôi co với chồng: “Anh có quyền được chọn lựa, hoặc là em hoặc là cô ấy”, chị cố giấu nước mắt vào trong giả vờ mạnh mẽ. Anh rối rít xin lỗi, hứa không bao giờ tái phạm. Phần vì con, phần vì hình mẫu gia đình chị chẳng muốn làm to chuyện, nhưng đó như vết dao khứa vào tâm can để lại vết thương lòng mà mỗi lần nhìn thấy sợi tóc vương vãi trên sàn nhà chị lại thấy nhói đau.
ConversionConversion EmoticonEmoticon