Trong đám bạn bè, Nhung nổi tiếng là đành hanh, nhõng nhẽo. Đến khi lấy chồng, tính tình ấy vẫn không mảy may thay đổi, nhiều người bảo cô giống một đứa trẻ con sau lớp vỏ ngoài người lớn. So với tuổi băm, Nhung luôn khiến người đối diện có cảm giác đang tiếp xúc với một cô gái tuổi teen ngây thơ, tuy rằng sự hồn nhiên có phần hơi quá lố bịch.
Nhưng sau ngày hôn lễ, nếu Hùng có chẳng may “sót” một ngày lễ nào đi tay không về nhà thì y như rằng nguyên một tuần sau đó, anh sẽ phải chung sống với một “cái thớt” sưng sỉa.
Ngày lễ Tình nhân Valentine vô tình trùng với ngày đi công tác của Hùng. Vì quá bận rộn với việc chuẩn bị tài liệu và họp đối tác nên quà cáp cho vợ trong ngày này trở nên quá xa xỉ với anh. Quay cuồng trong đống công việc, Hùng vẫn thầm hi vọng rằng Nhung sẽ hiểu và thông cảm, vì chính mắt anh trông thấy cô rơm rớm nước mắt khi đón chồng từ cơ quan về nhà, áo quần đẫm mồ hôi và mùi khói thuốc, gương mặt phờ phạc.
Chuyến công tác dài 1 tuần liền, vậy nên tối ngày 14/2, Hùng chỉ kịp gọi cho vợ một cuộc điện thoại từ khách sạn hỏi han việc nhà rồi nhanh chóng bị kéo theo bữa tiệc chào mừng do mấy anh em đồng nghiệp văn phòng tại đây chuẩn bị. Đêm hôm đó về phòng, Hùng nhấn số gọi Nhung thêm lần nữa định an ủi vợ bằng mấy câu yêu thương, định bụng khi về sẽ đền bù vợ chiếc túi xách hàng hiệu cô ao ước. Nhưng đáp lại sự chờ đợi của Hùng là những hồi chuông dài lê thê, không có dấu hiệu của việc chủ nhân sẽ nhấc máy. Dự cảm của Hùng đã bắt đầu có những linh tính không hay.
Tưởng mọi chuyện xong xuôi, ai dè vợ chồng chưa hàn gắn được bao lâu, đã tiếp tục bước vào cuộc chiến kế tiếp khi ngày 8/3 ập tới. Lần này, Nhung đã quá mệt mỏi với chiêu trò “im thin thít và lặn mất tăm” như cũ, cô vắt óc nghĩ phương pháp mới để “trừng phạt” chồng và cực kỳ hào hứng với kế sách: địch không chịu tặng thì ta… đòi.
Như chạm vào tổ kiến lửa và lòng tự trọng đang bùng cháy của Nhung, cô nhảy dựng lên:
- Anh bảo ai đùa, tôi mà thèm đùa với nhà anh?
- Vậy tại sao tôi bảo cô đi ra mà cô không chịu, cứ nhằng nhẵng bám theo làm gì?
- Anh nghĩ là anh cao giá lắm đấy à? Tôi nói cho anh biết nhé, chuyện lần trước tôi vẫn chưa quên đâu. Không thể nào tin được là tôi lại lấy phải người chồng vô trách nhiệm, vô tâm vô ý như anh!
Được đà, Nhung hừng hực tiến tới, ngồi trình bày kể lể rồi nhân tiện trút cho bằng hết cơn tức tối cất giữ trong lòng suốt bấy lâu nay. Đôi lúc, cô vô tình đá xéo chồng bằng mấy từ xúc phạm nhưng chẳng hề mảy may lo lắng. Đến khi cơn giận vơi đi một chút, quay sang thăm dò phản ứng của Hùng, Nhung chỉ thiếu nước giật mình vì đôi mắt đỏ ngầu đầy tức giận của chồng. Im lặng trong một phút, bất ngờ Hùng lao vào phòng ngủ tìm chiếc vali của vợ vẫn dựng trong góc phòng, mở tung tủ quần áo, nhét toàn bộ quần áo của Nhung vào lạnh lùng yêu cầu vợ thay quần áo. “Chuẩn bị đi, tôi đưa cô về nhà đẻ. Tôi không thể chịu đựng cô thêm bất kỳ một phút giây nào nữa”, những tiếng gằn giọng của Hùng giống như lưỡi dao cứa vào tâm trạng hỗn loạn của Nhung khiến cô òa khóc. Trong làn nước mắt, cô nhìn người đàn ông mình yêu thương bằng ánh mắt gần như van xin. Nhưng thái độ dửng dưng của Hùng đã cho cô biết rất có thể sự việc đã trở nên quá muộn….
ConversionConversion EmoticonEmoticon