Huyền và chồng – Tùng đều là người tỉnh lẻ, làm việc trên thành phố. Khi cô mang thai tới tháng thứ 8, hai người bàn bạc và quyết định để Huyền về quê ngoại sinh con, có bà ngoại và anh em họ hàng chăm sóc. Chứ ở trên thành phố, Tùng thì phải đi làm, bố mẹ nội ngoại 2 bên còn bận việc ở quê, có thì cũng chỉ lên thăm được vài ngày rồi lại phải về, 2 mẹ con Huyền với nhau thì biết xoay sở thế nào.
Thời gian đầu Huyền về quê, cuối tuần nào Tùng cũng về chơi với mẹ con cô. Đến khi con gái sinh được 2 tháng thì số lần về thăm con của anh thưa thớt dần, lí do là bận việc. Thậm chí cả ngày lễ tết anh cũng không về, vì phải làm thêm để kiếm tiền nuôi con. Buồn là một chuyện, Huyền còn dậy lên một cảm giác lo lắng mơ hồ. Cũng phải gần 2 tháng rồi anh không về thăm mẹ con cô.
Lòng không thoải mái nhưng Huyền cũng chẳng thể làm được gì. Cô đâu thể bế con lên để trông chừng chồng, bản thân cũng không thể bỏ con nhỏ lại mà lên với chồng để tìm hiểu rõ thực hư mọi chuyện. Vì thế cô chỉ đành tự trấn an mình, chọn cách tin tưởng anh mà thôi.
Ảnh minh họa
Nhìn chiếc điện thoại trong tay, Huyền vẫn còn ù ù cạc cạc, chưa thể tiêu hóa được lời anh ta vừa nói. Mãi sau ngồi định thần lại, cô mới xác định, chồng cô đang nằm viện, mà nguyên nhân là do bị đánh ghen! Thật quá là hoang đường! Nhưng chua chát và cay đắng làm sao, đó lại là sự thật!
Sau đó không biết có phải mẹ chồng điện lên cho Tùng không mà anh gọi về khai báo toàn bộ sự thật với Huyền, đồng thời xin lỗi và hứa hẹn như đinh đóng cột sẽ dành phần đời còn lại để bù đắp lỗi lầm với cô. Bố mẹ đẻ Huyền biết chuyện cũng khuyên nhủ cô hãy tha thứ cho chồng, vì ở đời ai chẳng có lúc mắc sai lầm. Có lẽ Tùng xa vợ nên mới sa ngã như thế, giờ anh biết đường quay lại thì hãy cho anh một cơ hội, nếu còn tái phạm lần sau thì dứt khoát cũng chưa muộn. Ông bà bảo rằng, giờ đây, Huyền tha thứ cho chồng, lên chăm sóc anh nằm viện, sẽ càng khiến anh càng thấy áy náy hơn về tội lỗi của mình, đồng thời cũng càng trân trọng và cảm kích với sự bao dung của cô hơn.
Huyền đã suy nghĩ rất nhiều. Có lẽ bố mẹ cô nói đúng. Tùng phạm lỗi lần đầu, giờ biết ăn năn hối cải, lại trước giờ luôn yêu vợ thương con, cô nên cho anh cơ hội quay về. Con cô còn quá nhỏ, cuộc hôn nhân này cô cũng không muốn phá bỏ nó dễ dàng như vậy. Cuộc sống 1 mình nuôi con hoặc đi tìm tình yêu mới, dễ chắc yên ả hơn?
Trong lòng xác định rõ ràng, Huyền liền làm theo lời mẹ chồng. Cô lên thành phố vừa đi làm lại, vừa chăm chồng trong bệnh viện. Nhìn chồng cánh tay bó bột trắng xóa, người thì thâm tím xây xát khắp nơi, Huyền thực sự chẳng biết nghĩ sao cho phải. Thương sao nổi, khi anh bị như thế này là vì ngoại tình với người phụ nữ khác! Còn hận cũng không muốn, nếu không cô làm sao có thể tiếp tục những ngày tháng chung sống. Thôi thì chỉ đành cố nén lòng để quên đi nỗi đau này vậy…
ConversionConversion EmoticonEmoticon