Gã trở mặt với chị kể từ cái ngày chị nghe lời gã nghỉ hẳn việc ở công ty ở nhà lo cho con cái. Cũng kể từ ngày đó chị “chẳng thể kiếm nổi một đồng nào mang về cho cái nhà này”, đúng theo như lời gã nói. Chị cắn răng chấp nhận mọi tủi nhục, tự nhủ với lòng mình vì con chị chấp nhận hi sinh.
Dạo ấy chị cũng đấu tranh tâm lí dữ lắm, chị chẳng muốn làm “thân tầm gửi” đâu nhưng cuối cùng vì thằng cu nhà chị chỉ chịu bú sữa mẹ với lại thương con nên chị chấp nhận nghỉ việc ở nhà. Thâm tâm chị tính toán đợi khi con chị lớn hơn một chút chị sẽ đi làm lại. Nhưng người tính đâu bằng trời tính, khi cái khoản tiền bảo hiểm chi trả chế độ thai sản cho chị đã tiêu hết, khi mà chị chẳng nguồn thu nào nữa chồng chị lại đâm ra cáu bẳn, khó tính, hắt hủi chị lạ thường. Có lần đi mua quần áo cho con chị cũng ngắm nghía mua cho mình một bộ để thỉnh thoảng đưa con đi chơi mà mặc cho đẹp. Nhưng khi về đến nhà toan khoe với chồng thì gã lại trừng trừng nhìn chị: “Cô bị điên à, thời buổi kinh tế khó khăn, đã không kiếm ra tiền thì thôi lại còn hoang phí. Ăn rồi ở nhà trông con chứ có đi đâu đâu mà mua cho tốn tiền chứ?”. Chị hiểu, người đàn ông mà chị gọi là chồng đã không còn như ngày xưa nữa.Chị cảm thấy mình bị xúc phạm, chị ôm mặt khóc nức nở, nhưng với gã tất cả chỉ là thừa ra mà thôi.
Nếu chẳng may để con bị muỗi hay côn trùng cắn thì y như rằng hôm ấy chị lãnh đủ. Nào là: “Có mỗi việc ở nhà trông con thôi mà cũng không xong, tôi không hiểu cô làm cái gì nữa. Chắc là lại lo lên facebook, zalo tán trai chứ gì. Rảnh rỗi rồi rửng mỡ hả?”. Rồi gã tỏ vẻ xót con: “Lần sau mà để con trai tôi bị như thế này nữa là cô chết với tôi đấy”. Trong khi đó chị ở nhà quay cuồng với hàng tá công việc không tên có được phút giây nào nghỉ ngơi đâu mà gã nói thế. Chị giận gã lắm nhưng nghĩ là do gã xót con nên mới như vậy rồi lại tặc lưỡi cho qua.
Hôm rồi, con chị bị ốm những một tuần liền chị thức trắng đêm bế con ngủ vì cứ thả xuống là nó khóc. Chị thương con lắm nhưng chị mệt mỏi vô cùng, chị phờ phạc hẳn đi và thiếu ngủ nên chị đâm ra cáu gắt, bực bội. Dù cố gắng kiềm chế nhưng chị không thể kìm lại được chị đã cằn nhằn với con: “Con định làm khổ mẹ đến khi nào”, tay chị đã mỏi rũ rời tính thả con ra giường 1 tí rồi bế nhưng thằng bé không chịu khóc toáng lên. Gã đang ngủ, giật mình tỉnh giấc thấy con khóc hắn xả luôn vào chị một tràng: “Con nó mệt thì bế nó đi. Cô định để con khóc cho hết hơi đi mới hả lòng hả dạ à, làm mẹ kiểu gì nữa không biết”. Lúc này chị không nhịn được nữa, chị chống chế: “Này nhé, tôi vừa mới thả nó ra nó khóc. Tôi mệt lắm rồi, anh không giúp thì thôi lại còn quá đáng, có giỏi thì anh chăm con đi”. Nghe chị nói thế gã nhảy dựng lên: “Tôi đi làm kiếm tiền nuôi cái nhà này chưa đủ mệt hay sao mà cô còn tị nạnh. Sao cô vô duyên thế? Tôi nói cho cô biết nhé tôi thiếu con chứ không thiếu vợ, tôi chỉ cần ới một tiếng là gái theo tôi cả đoàn. Cô khôn hồn thì chăm con cho tốt còn không thì biến cho tôi khỏi rác mắt.”.
ConversionConversion EmoticonEmoticon