Con trai của Miên đã gần 1 tuổi nhưng chồng chị, từ khi bé sinh ra cho tới giờ dường như vẫn không mặn mà gì lắm với con. Chưa bao giờ Hoàng - chồng cô mua cho con được cái gì, kể cả là thứ nhỏ nhất, chứ đừng nói tới việc bế ẵm, chăm sóc con, đó là việc làm xa xỉ vô cùng đối với anh. Tiền hàng tháng đưa cho vợ thì được vài đồng, đóng tiền điện tiền nước cũng vừa hay hết sạch. Chi tiêu gia đình đè nặng lên vai 1 mình Miên.
Miên vẫn thường than thở với mọi người, rằng dường như anh Hoàng không yêu con. Nhưng có người lại nói, đàn ông là vậy đấy, họ không chịu được trẻ con phiền phức quấy nhiễu, bế ẵm cũng lóng ngóng vụng về, mua sắm thì lại càng ngại, thôi thì mình là phụ nữ, mình chăm lo những vấn đề ấy vậy. Cô gật gù, có thể là như vậy. Thôi thì anh vô tâm, nhưng miễn là anh vẫn tốt với vợ con, không lăng nhăng bên ngoài là được. Tuy vậy, bất chợt ở đâu đó gặp cảnh người bố bồng bế, cưng nựng con là cô lại thấy chua xót trong lòng.
Ảnh minh họa
Từ lúc đó tới lúc ra về, cô cứ như người mất hồn. Nhìn con trai hơn 1 tuổi vui cười hớn hở, nước mắt không tự chủ được cứ rơi như mưa. Nói thật, từ khi cô mang bầu gần sinh tới nay, cô cảm nhận được Hoàng đã lạnh nhạt với cô nhiều. Trong lòng không phải là không có dự cảm xấu, nhưng phần vì nằm ổ sinh con, rồi lại nuôi con mọn, sau này là vừa đi làm vừa chăm con đã ngốn hết tất cả thời gian và tâm trí của cô. Lại nghĩ, có thể Hoàng đang xao nhãng gia đình, vậy thì cô sẽ lạt mềm buộc chặt để kéo anh về lại. Vì thế mà cô vẫn cố nhịn tất cả sự vô tâm, lạnh nhạt của anh. Nhưng giờ phút nhìn bức ảnh ấy, bao nhiêu đắng cay, hờn giận, đau khổ, uất ức bỗng trào dâng như thác lũ trong lòng Miên không thể kiềm chế được nữa.
Miên không rõ cảm xúc của mình lúc này là gì. Buồn thì cô cũng đã chẳng vui vẻ gì bấy lâu nay. Nhưng sự thật này vẫn khiến cô khó lòng hình dung ra được. Hổ dữ còn không ăn thịt con, đằng này con trai cô là máu mủ ruột rà của anh ta, nỡ lòng nào anh ta đối xử với con của chính mình như vậy? Nhưng những gì bày ra trước mắt cô đã cho thấy, anh ta đúng là người như vậy đấy!
Viết một lá đơn, kí rồi fax sang cho Hoàng, Miên thấy lòng thanh thản lạ thường. Hơn 1 năm qua cô sống cũng chẳng có chút hạnh phúc nào, kết thúc cũng tốt. Người chồng như vậy, cô tất nhiên không cần. Con trai dường như cũng chưa có ngày nào có bố, vì thế cũng không tính là thiệt thòi cho con. Nếu anh ta không kí, cô sẽ đơn phương li hôn. Vẫn nên để anh ta với 2 mẹ con cô ả kia là một gia đình thì hơn!
ConversionConversion EmoticonEmoticon