Bài viết "Thất bại lớn nhất của phụ nữ" với lượng chia sẻ đông đảo của cư dân mạng.
Bài viết “Thất bại lớn nhất của phụ nữ”:
Phụ nữ Việt Nam có câu nói muôn thuở: "đàn bà hơn nhau là ở tấm chồng". Ai cũng mặc định câu nói đó đúng, gần như trở thành định kiến xã hội bất di bất dịch. Hôm trước, đứa bạn cùng học với tôi than thở: "Tao lấy phải thằng chồng hèn, đời tao thất bại toàn tập rồi mày ơi!". Nghe bạn mình than thở câu đó, tôi thực sự xót xa, thương cảm và cả đồng cảm.
Nếu như bạn đã đủ tuổi vị thành niên, bạn lành lặn chân tay và cái bóng đèn trong nhà bạn bị hỏng, bạn phải chờ người đến thay giúp mới có thể thoát khỏi bóng tối, bạn là một người phụ nữ thất bại.
Nếu như bạn muốn sở hữu những bộ quần áo đẹp hay hàng công nghệ đắt tiền mà phải chờ đợi bố mẹ mua cho hay một người đàn ông - dù đó là chồng hay anh trai bạn, bạn là một người phụ nữ thất bại.
Có lần, tôi sống chung với một cô bạn. Cô ấy dọn đến hàng tuần mà vẫn chưa chuyển hết đồ đến chỉ vì phải chờ người có xe máy giúp cô ấy chở đồ. Nếu tôi là cô bạn ấy, tôi sẽ một lần dọn sạch sẽ tất cả và chi tiền gọi một chuyến taxi cho xong. Cứ cho là không có tiền thì có thể xe buýt, xe ôm. Còn hơn đằng đẵng hàng tuần gọi điện chờ xem ai đó có rảnh không, tốn thời gian vào những thứ vô ích.
Tất nhiên, việc một cô gái có thể tự thay bóng đèn hay đóng đinh lên tường không nói được rằng cô ấy có thành công hay không, nhưng việc cô ấy xử lý với rắc rối như thế nào thì có. Nếu cô ấy bình thản đi mua một cái bóng đèn hay nhấc máy lên, gọi người đến thay cho và trả tiền dịch vụ, cô ấy sẽ tiết kiệm được khối thời gian và cảm xúc cho chuyện vặt vãnh đó.
Là phụ nữ, nếu thích cái gì, hãy cố gắng kiếm tiền mà mua nó. Đừng than thân trách phận và tiếc nuối, đừng nhịn ăn nhịn tiêu trong khổ sở, cũng đừng đau buồn khi không được ai tặng.
Là phụ nữ, đừng bao giờ nói với người đàn ông rằng không có anh ta, bạn không sống nổi. Dù bạn có yêu anh ta hay cần anh ta thế nào đi chăng nữa thì anh ta cũng chẳng phải cái cột chống trời. Hãy cứ khóc cho thỏa rồi đứng lên bằng đôi chân mình, dù sao mặt trời vẫn sẽ mọc ở đằng đông, mặc cho anh ta không ở bên bạn.
Là phụ nữ, có thể không đẹp, không giỏi giang nhưng phải ngẩng cao đầu mà sống. Đừng hận thù người đàn ông đã từ bỏ mình mà làm hủy hoại nhan sắc. Hãy ngủ sớm, ăn uống khoa học và tập thể dục, xem một bộ phim hay. Chăm lo cho bản thân mình đẹp sẽ thất cuộc đời trở nên đẹp, anh ta tự dưng chẳng là cái đinh gỉ gì.
Là phụ nữ, có thể cần tiền, cần được nhường nhịn hay cần được nuông chiều, nhưng cần nhất vẫn phải là cần được tôn trọng. Không có thứ hạnh phúc viển vông nào được xây dựng từ sự bình yên giả tạo bên một người đàn ông không tôn trọng mình, dù anh ta giàu cỡ nào, bên bạn bao lâu hay là cha của mấy đứa con bạn.
Là phụ nữ, dù không thể thành công, cũng đừng là người phụ nữ thất bại!
Chủ nhân bài viết này là Hàn Băng Vũ (27 tuổi) - một trong những cây viết trẻ khá nổi tiếng của Quảng Ninh. Ít ai biết rằng, phía sau giọng văn đầy cá tính là một cô gái trẻ với thân hình mảnh dẻ, từng rơi xuống bờ vực của sự tuyệt vọng sau tai nạn cay đắng làm mất đi đôi chân, việc đi lại phải nhờ tới chiếc xe lăn hỗ trợ. Hàn Băng Vũ đến với việc viết lách giống như một cơ duyên. Những bài viết của chị luôn có đề tài gần gũi với cuộc sống phụ nữ, nữ tính nhưng không làm giảm đi sự mạnh mẽ và quyết liệt.
PV đã có cuộc trò chuyện ngắn với cây viết trẻ Hàn Băng Vũ để hiểu hơn về những suy nghĩ của chị phía sau bài viết nổi tiếng “Thất bại lớn nhất của phụ nữ”!
Bài viết được chị thực hiện trong hoàn cảnh nào? Chị có thể chia sẻ cảm xúc của mình khi viết nên tâm sự đó?
- Mình viết bài viết này sau khi đọc được status trên facebook của một bạn gái trẻ, than phiền rằng bóng điện hỏng một tuần nhưng chưa có người thay giúp, nên một tuần nay phải sống trong bóng tối. Lúc đó, bỗng dưng mình cảm thấy “bức xúc” và tự hỏi với lòng mình những câu hỏi “tại sao”. Tại sao phụ nữ lại không làm những việc họ có thể làm chỉ vì những định kiến? Tại sao phụ nữ lại khổ? Là tại xã hội hay là tại tự họ mặc định nỗi khổ cho mình? Tại sao phụ nữ không thể sống một cuộc đời tốt đẹp hơn như họ xứng đáng được hưởng Rất nhiều những câu hỏi tại sao như thế, rồi mình viết bài viết này.
Thực ra lúc đó chỉ là giải tỏa cảm xúc vậy thôi, mình cũng đã viết khá nhiều bài viết về phụ nữ rồi, mình không nghĩ bài viết này có duyên được nhiều người đón nhận đến vậy.
Từ trước đến nay, mọi người thường truyền tai nhau câu nói "phụ nữ hơn nhau ở tấm chồng". Bài viết này của chị lại đi ngược hoàn toàn so với đám đông. Quan điểm này của chị xuất phát từ đâu?
Ngay cả khi phân tích về việc 2 vợ chồng có chung mối quan tâm là đứa con, chị cũng khuyên rằng: sinh con trước hết là để cho mình. Nhưng như vậy thì liệu có nảy sinh tính ỷ lại, rũ bỏ trách nhiệm nuôi con của người chồng trong gia đình không?
- Không, mình hoàn toàn không có ý đó. Trước kia, mình có viết một bài tên là “đừng mong con cái biết ơn mình”. Mình đặt ra câu hỏi lý do vì sao người phụ nữ mang thai? Vì để ràng buộc người đàn ông? Vì nghĩa vụ “nối dõi tông đường cho nhà chồng? Vì đã đến tuổi sinh con?
Những gì chị viết trong bài làm nhiều người liên tưởng đến một cô gái độc lập, mạnh mẽ. Chị có nghĩ rằng phụ nữ càng mạnh mẽ, càng quyết đoán thì lại càng vất vả? Vì nhiều bạn gái hay bảo: đôi khi cứ ngoan - ngu thì hay được nhàn hạ, sung sướng.
- Tất nhiên là được dựa dẫm thì sung sướng nhất trần đời rồi. Nhưng chúng ta thử đặt câu hỏi nhé, khi “chỗ dựa” rời bỏ ta đi, ta sẽ ra sao nhỉ? Có ai mua được bảo hiểm trọn đời để đảm bảo cho “chỗ dựa” đó chưa?
Theo chị, thất bại lớn nhất của phụ nữ đó là gì?
- Là khi cứ kiếm tìm hoặc chờ đợi được ban cho hạnh phúc mà không biết tự mình tạo ra hạnh phúc.
Xin cảm ơn chị về cuộc trò chuyện!
ConversionConversion EmoticonEmoticon