Mọi chuyện sẽ mãi vẫn như thế nếu như không có chuyện vợ gã bất ngờ phát hiện bị bệnh hiểm nghèo. Nàng gầy sọp đi vì sốc và sợ hãi, gã cũng lo lắng vô cùng. Cuối cùng, sau khi suy nghĩ kĩ càng, gã quyết định gom góp, dồn dịch hết tiền bạc trong nhà lại, gửi con gái 5 tuổi cho ông bà trông giúp, giao phó công ty cho một người bà con quản lí, chính gã đích thân đưa vợ ra nước ngoài chữa bệnh.
Biết rằng đây sẽ là một cuộc chiến dài hơi, và ngốn tiền bạc nhiều vô cùng, nhưng gã đã hạ quyết tâm rồi. Vợ chồng gần chục năm nay, đã có với nhau một đứa con chung, sao gã có thể bỏ nàng lúc này được? Cái tình cái nghĩa đã có với nhau khiến gã không thể làm ngơ mà quay lưng với vợ. Quan trọng là vợ gã có thể khỏi bệnh, thì nếu có phải làm lại mọi thứ từ đầu, cũng có sao đâu?
Ảnh minh họa
Nửa năm đằng đẵng ở xứ người chữa bệnh, tài sản ngốn hao hết sạch, thêm vào đó là một khoản nợ cõng trên lưng không nhỏ, gã mừng vui khôn xiết đưa vợ khỏi bệnh trở về. Dù nhà cao cửa rộng đã phải bán đi, dù chẳng còn xu nào trong tay, dù công ty làm ăn thua lỗ nặng, dù nợ nần, gã cũng vui vẻ chấp nhận không phàn nàn lấy nửa lời. Vì gã thấy hoàn toàn xứng đáng, khi đổi lại là sức khỏe và tính mạng của vợ gã.
Sau 1 lần cãi nhau lớn mà vợ gã là người gây sự khơi mào, nàng ôm con bỏ về ngoại. Lúc ấy là gần 5 tháng kể từ ngày nàng chữa bệnh trở về, chưa nổi nửa năm ngắn ngủi.
Hôm sau gã tới đón nhưng nàng nhất định không chịu về, chỉ cho gã đón con mà thôi. Gã buồn, rồi lại nghĩ có lẽ vợ gã cần yên tĩnh một thời gian cũng nên, vì đương sống an nhàn sung sướng, giờ bỗng chốc phải vất vả, cực nhọc thế này, nàng có sốc cũng là điều dễ hiểu. Nghĩ thế, gã bèn đưa con về, để vợ lại nhờ bố mẹ vợ chăm sóc nàng một thời gian.
Nhưng cái gã chờ đợi được lại chỉ là thái độ ngày một hờ hững, lạnh nhạt của vợ, và nàng kiên quyết không trở về mỗi khi gã đề cập đến. Thế rồi cái gì đến cũng phải đến, vợ gã có người đàn ông khác!
Cái giây phút phát hiện ra sự thật ngoài sức tưởng tượng ấy, gã không hiểu cảm xúc trong lòng mình là gì nữa, có lẽ là tê dại, đớn đau tới mức không còn cảm giác gì hết. Sao nàng có thể nỡ lòng làm như thế? Vợ gã, mẹ của con gái gã đấy ư, sao nàng có thể đối xử với bố con gã bạc bẽo nhường vậy?
Người đàn ông dù trong hoàn cảnh khốn cùng như thế nào cũng không hề chùn bước như gã, giờ đây lại bật khóc như một đứa trẻ. Nỗi đau dồn nén tưởng như không thể chịu đựng nổi, gã chỉ đành dùng phương thức tự nhiên và nguyên thủy nhất của con người để phát tiết ra mà thôi.
Gã đến tìm vợ, muốn nghe một lời rõ ràng từ chính miệng nàng. Nếu nàng nói rằng tất cả những điều đó là một sự hiểu lầm, và đồng ý theo gã về, thì gã sẽ tin nàng. Nhưng nào ngờ, nàng đầy áy náy nhìn gã: “Em xin lỗi. Em biết em có tội với anh, nhưng em không thể chịu đựng được cuộc sống nghèo túng thêm nữa. Anh ta có thể cho em tiền, lo cho em cuộc sống mà em mong muốn”.
Gã nhìn nàng thật lâu mà chẳng nói gì, rồi gã quay người bước đi. Gã không hận nàng, chỉ là không thể tin nổi mà thôi. Nếu nàng đã muốn như thế, vậy gã cũng không có lí do gì để níu giữ…
ConversionConversion EmoticonEmoticon